山中冬思二首

唐代 鲍溶
山深先冬寒,败叶与林齐。门巷非世路,何人念穷栖。 哀风破山起,夕雪误鸣鸡。巢鸟侵旦出,饥猿无声啼。 晨兴动烟火,开云伐冰溪。老木寒更瘦,阴云晴亦低。 我贫自求力,颜色常低迷。时思灵台下,游子正凄凄。 雪壮冰亦坚,冻涧如平地。幽人毛褐暖,笑就糟床醉。 唤人空谷应,开火寒猿至。拾薪煮秋栗,看鼎书古字。 忽忆南涧游,衣巾多云气。露脚寻逸僧,谘量意中事。
shān shēn xiān dōng hán   bài lín mén xiàng fēi shì   rén niàn qióng
āi fēng shān   xuě míng cháo niǎo qīn dàn chū   yuán shēng
chén xīng dòng yān huǒ   kāi yún bīng lǎo hán gēng shòu   yīn yún qíng
pín qiú   yán cháng shí líng tái xià   yóu zhèng
xuě zhuàng bīng jiān   dòng jiàn píng yōu rén máo nuǎn   xiào jiù zāo chuáng zuì
huàn rén kōng yīng   kāi huǒ hán yuán zhì shí xīn zhǔ qiū   kàn dǐng shū
nán jiàn yóu   jīn duō yún jiǎo xún sēng   liàng zhōng shì