绍兴六年十月六日同信可舜弼进道谒隐甫值渠

宋代 冯时行
画山画骨更画魂,范宽此中高出群。 君家八幅老笔墨,百年古箧铺香芸。 我来日出挂东壁,苍崖落雪飞纷纷。 寒鸟不动空无尘,荡荡晴天开四垠。 终南太华入霄汉,秀色千里填河汾。 想当盘礴未画时,天地开辟云中君。 长鲸吸川欲酣醺,疾起信手驱风云。 须臾却立万岭下,援笔往往齿没龈。 平生爱山在梦寐,行年四十老更文。 摩挲岩壑重感叹,径欲杖履从麋{上鹿下困}。 画龙傥有真龙至,归即到山非浪云。 列仙之儒恐邂逅,烟霞芝朮应平分。
huà shān huà gèng huà hún   fàn kuān zhōng gāo chū qún
jūn jiā lǎo   bǎi nián qiè xiāng yún
lái chū guà dōng   cāng luò xuě fēi fēn fēn
hán niǎo dòng kōng chén   dàng dàng qíng tiān kāi yín
zhōng nán tài huá xiāo hàn   xiù qiān tián fén
xiǎng dāng pán wèi huà shí   tiān kāi yún zhōng jūn
cháng jīng chuān hān xūn   xìn shǒu fēng yún
què wàn lǐng xià   yuán wǎng wǎng chǐ 齿 méi kěn
píng shēng ài shān zài mèng mèi   xíng nián shí lǎo gēng wén
yán zhòng gǎn tàn   jìng zhàng cóng   { shàng 鹿 xià kùn   } }。
huà lóng tǎng yǒu zhēn lóng zhì   guī dào shān fēi làng yún
liè xiān zhī kǒng xiè hòu   yān xiá zhī zhú yīng píng fēn