声声慢·平沙催晓

宋代 张俨
平沙催晓,野水惊寒,遥岑寸碧烟空。万里冰霜,一夜换却西风。晴梢渐无坠叶,撼秋声、都是梧桐。情正远,奈吟湘赋楚,近日偏慵。客里依然清事,爱窗深帐暖,戏拣香筒。片霎归程,无奈梦与心同。空教故林怨鹤,掩闲门、明月山中。春又小,甚梅花、犹自未逢。
píng shā cuī xiǎo   shuǐ jīng hán   yáo cén cùn yān kōng wàn bīng shuāng   huàn què 西 fēng qíng shāo jiàn zhuì   hàn qiū shēng dōu shì tóng qíng zhèng yuǎn   nài yín xiāng chǔ   jìn piān yōng rán qīng shì   ài chuāng shēn zhàng nuǎn   jiǎn xiāng tǒng piàn shà guī chéng   nài mèng xīn tóng kōng jiào lín yuàn   yǎn xián mén míng yuè shān zhōng chūn yòu xiǎo   shén méi huā yóu wèi féng