盛彦光次韵见和复用前韵因以自叹 其二

宋代 洪炎
凉飙将透齿,烈火谢燋唇。壁织梭梭应,檐珠颗颗匀。 隐忧成独乐,浅笑换深颦。更上藐姑射,问途冰雪人。
liáng biāo jiāng tòu chǐ 齿   liè huǒ xiè jiāo chún zhī suō suō yīng   yán zhū yún
yǐn yōu chéng   qiǎn xiào huàn shēn pín gèng shàng miǎo shè   wèn bīng xuě rén