十三砺十首 其八

宋代 郑思肖
偶背文明时,万事暗苍莽。诏汝一世人,父亡子焉往。 良心油然生,千载垂清响。与道同周流,光明塞穹壤。
ǒu bèi wén míng shí   wàn shì àn cāng mǎng zhào shì rén   wáng yān wǎng
liáng xīn yóu rán shēng   qiān zǎi chuí qīng xiǎng dào tóng zhōu liú   guāng míng sāi qióng rǎng