示添丁

唐代 卢仝
春风苦不仁,呼逐马蹄行人家。惭愧瘴气却怜我, 入我憔悴骨中为生涯。数日不食强强行, 何忍索我抱看满树花。不知四体正困惫, 泥人啼哭声呀呀。忽来案上翻墨汁,涂抹诗书如老鸦。 父怜母惜掴不得,却生痴笑令人嗟。宿舂连晓不成米, 日高始进一碗茶。气力龙钟头欲白,凭仗添丁莫恼爷。
chūn fēng rén   zhú xíng rén jiā cán kuì zhàng què lián  
qiáo cuì zhōng wéi shēng shù shí qiáng qiáng xíng  
rěn suǒ bào kàn mǎn shù huā zhī zhèng kùn bèi  
rén shēng lái àn shàng fān zhī   shī shū lǎo
lián guāi   què shēng chī xiào lìng rén jiē 宿 chōng lián xiǎo chéng  
gāo shǐ jìn wǎn chá lóng zhōng tóu bái   píng zhàng tiān dīng nǎo