时雨

宋代 陆游
时雨及芒种,四野皆插秧。 家家麦饭美,处处菱歌长。 老我成惰农,永日付竹床。 衰发短不栉,爱此一雨凉。 庭木集奇声,架藤发幽香。 莺衣湿不去,劝我持一觞。 即今幸无事,际海皆农桑;野老固不穷,击壤歌虞唐。
shí máng zhòng   jiē chā yāng
jiā jiā mài fàn měi   chù chù líng zhǎng
lǎo chéng duò nóng   yǒng zhú chuáng
shuāi duǎn zhì   ài liáng
tíng shēng   jià téng yōu xiāng
yīng shī 湿   quàn chí shāng
jīn xìng shì   hǎi jiē nóng sāng   lǎo qióng   rǎng táng