寿家弟诚之二首 其一

宋代 段克己
赠君以湘山桃竹之杖,酌君以昆邱玉液之泉。泉以益肺腑之清气,杖以扶贞节于暮年。 乃命童子敬设几筵。抽中山秋兔之豪,舒浣花五色之笺。 涤端溪彘肝之研,磨伊川老松之烟。遂含情而抒思,写棣萼之新篇。 请君听我歌,歌声咽塞而不传。玉堂金马在何处,姑山汾水空连绵。 世人所后我所先。此生安得不屯邅。但能道义追渊骞。 何妨坐客寒无毡。鸟栖深林鱼泳渊。膏以其明还自煎。 文字点勘费丹铅。朝夕胡为粥与饘。百年飘忽如流川。 今日已觉昨日贤。青州从事殊可怜。径须呼至黄花前。 一酌入口百忧捐。与君曝背同醉眠。
zèng jūn xiāng shān táo zhú zhī zhàng   zhuó jūn kūn qiū zhī quán quán fèi zhī qīng   zhàng zhēn jié nián
nǎi mìng tóng jìng shè yán chōu zhòng shān qiū zhī háo   shū huàn huā zhī jiān
duān zhì gān zhī yán   chuān lǎo sōng zhī yān suì hán qíng ér shū   xiě è zhī xīn piān
qǐng jūn tīng   shēng yān sāi ér chuán táng jīn zài chǔ   shān fén shuǐ kōng lián mián
shì rén suǒ hòu suǒ xiān shēng ān zhūn zhān dàn néng dào zhuī yuān qiān
fáng zuò hán zhān niǎo shēn lín yǒng yuān gāo míng hái jiān
wén diǎn kān fèi dān qiān zhāo wéi zhōu zhān bǎi nián piāo liú chuān
jīn jué zuó xián qīng zhōu cóng shì shū lián jìng zhì huáng huā qián
zhuó kǒu bǎi yōu juān jūn bèi tóng zuì mián