授衣还田里

唐代 韦应物
公门悬甲令,浣濯遂其私。晨起怀怆恨,野田寒露时。 气收天地广,风凄草木衰。山明始重叠,川浅更逶迤。 烟火生闾里,禾黍积东菑。终然可乐业,时节一来斯。
gōng mén xuán jiǎ lìng   huàn zhuó suì chén huái 怀 chuàng hèn   tián hán shí
shōu tiān guǎng 广   fēng cǎo shuāi shān míng shǐ chóng dié   chuān qiǎn gèng wēi
yān huǒ shēng   shǔ dōng zhōng rán   shí jié lái