【双调】水仙子 日边

元代 孙周卿
晓开闾阖庆天申,九五龙飞第一春。星围电绕天威近,肃朝班对紫宸,嵩呼 舞蹈扬尘。和气融三岛,欢声沸五云,洪福齐臻。 舟中 孤舟夜泊洞庭边,灯火青荧对客船。朔风吹老梅花片,推开篷雪满天,诗豪 与风雪争先。雪片与风鏖战,诗和雪缴缠,一笑琅然。 山居自乐 西风篱菊灿秋花,落日枫林噪晚鸦。数椽茅屋青山下,是山中宰相家,教儿 孙自种桑麻。亲眷至煨香芋,宾朋来煮嫩茶,富贵休夸。 小斋容膝窄如舟,苔径无媒翠欲流。衡门半掩黄花瘦,属东篱富贵秋,药炉 经卷香篝。野菜炊香饭,云腴涨雪瓯,傲煞王侯。 功名场上事多般,成败如棋不待观。山林寻个好知心伴,要常教心地宽,笑 平生不解眉攒。土炕上蒲席厚,砂锅里酒汤暖,妻子团。 朝吟暮醉两相宜,花落花开总不知。虚名嚼破无滋味,比闲人惹是非,淡家 私付与山妻。水碓里舂来米,山庄上线了鸡,事事休提。 赠舞女赵杨花 《霓裳》一曲锦缠头,杨柳楼心月半钩。玉纤双撮泥金袖,称珍珠络臂, 翠盘中一榻温柔。秋水双波溜,春山八字愁,杀温柔。
xiǎo kāi qìng tiān shēn   jiǔ lóng fēi chūn xīng wéi diàn rào tiān wēi jìn   cháo bān duì chén   sōng
dǎo yáng chén róng sān dǎo   huān shēng fèi yún   hóng zhēn 。      zhōu zhōng
zhōu dòng tíng biān   dēng huǒ qīng yíng duì chuán shuò fēng chuī lǎo méi huā piàn   tuī kāi péng xuě mǎn tiān   shī háo
fēng xuě zhēng xiān xuě piàn fēng áo zhàn   shī xuě jiǎo chán   xiào láng rán 。      shān
西 fēng càn qiū huā   luò fēng lín zào wǎn shù chuán máo qīng shān xià   shì shān zhōng zǎi xiàng jiā   jiào ér
sūn zhǒng sāng qīn juàn zhì wēi xiāng   bīn péng lái zhǔ nèn chá   guì xiū kuā
xiǎo zhāi róng zhǎi zhōu   tái jìng méi cuì liú héng mén bàn yǎn huáng huā shòu   shǔ dōng guì qiū   yào
jīng juàn xiāng gōu cài chuī xiāng fàn   yún zhǎng xuě ōu   ào shā wáng hóu
gōng míng chǎng shàng shì duō bān   chéng bài dài guān shān lín xún hǎo zhī xīn bàn   yào cháng jiào xīn kuān   xiào
píng shēng jiě méi zǎn kàng shàng hòu   shā guō jiǔ tāng nuǎn   tuán  
cháo yín zuì liǎng xiāng   huā luò huā kāi zǒng zhī míng jué wèi   xián rén shì fēi   dàn jiā
shān shuǐ duì chōng lái   shān zhuāng shàng xiàn 线 le   shì shì xiū 。      zèng zhào yáng huā
cháng jǐn chán tóu   yáng liǔ lóu xīn yuè bàn gōu xiān shuāng cuō jīn xiù   chēng zhēn zhū luò    
cuì pán zhōng wēn róu qiū shuǐ shuāng liū   chūn shān chóu     shā wēn róu