【双调】燕引雏_有感

元代 张可久
有感 透闺阁,俏名儿都识郑元和。老来犹占排场坐,劝不的哥哥。无钱也怎过活?相识每嗑,推不动花磨。朱颜去了,还再来么? 西湖春晚 系吟船,西湖日日醉花边。倚门不见佳人面,梦断神仙。清明拜扫天,莺声倦,细雨闲庭院。花飞旧粉,苔长新钱。 别情 楚云深,花残月小夜沉沉。五人不见凄凉甚,往事沉吟。香寒茉莉簪,坐冷芙蓉枕,泪淡胭脂添。好因女子,愁似秋心。 分水道中 树槎牙,清溪九曲路三叉。相逢野老别无话,劝早还家。山翁两鬓花,题诗罢,看一幅天然画。炊烟茅舍,晴雪芦花。
yǒu gǎn
tòu guī   qiào míng er dōu shí zhèng yuán lǎo lái yóu zhàn pái chang zuò   quàn de ge qián zěn guò huó   xiāng shí měi   tuī dòng huā zhū yán le   hái zài lái me  
西 chūn wǎn
yín chuán   西 zuì huā biān mén jiàn jiā rén miàn   mèng duàn shén xiān qīng míng bài sǎo tiān   yīng shēng juàn   xián tíng yuàn huā fēi jiù fěn   tái zhǎng xīn qián
bié qíng
chǔ yún shēn   huā cán yuè xiǎo chén chén rén jiàn liáng shén   wǎng shì chén yín xiāng hán zān   zuò lěng róng zhěn   lèi dàn yān zhī tiān hǎo yīn   chóu shì qiū xīn
fēn shuǐ dào zhōng
shù chá   qīng jiǔ sān chā xiāng féng lǎo bié huà   quàn zǎo huán jiā shān wēng liǎng bìn huā   shī   kàn tiān rán huà chuī yān máo shè   qíng xuě huā