【双调】驻马听

元代 白朴
吹 裂石穿云,玉管宜横清更洁。霜天沙漠,鹧鸪风里欲偏斜。凤凰台上暮云遮,梅花惊作黄昏雪。人静也,一声吹落江楼月。 弹 雪调冰弦,十指纤纤温更柔。林莺山溜,夜深风雨落弦头。芦花岸上对兰舟,哀弦恰似愁人消瘦。泪盈眸,江州司马别离后。 歌 白雪阳春,一曲西风几断肠。花朝月夜,个中唯有杜韦娘。前声起彻绕危梁,后声并至银河上。韵悠扬,小楼一夜云来往。 舞 凤髻蟠空,鸟娜腰肢温更柔。轻移莲步,汉宫飞燕旧风流。谩催鼍鼓品梁州,鹧鸪飞起春罗袖。锦缠头,刘郎错认风前柳。
chuī
liè shí chuān 穿 yún   guǎn héng qīng gèng jié shuāng tiān shā   zhè fēng piān xié fèng huáng tái shàng yún zhē   méi huā jīng zuò huáng hūn xuě rén jìng   shēng chuī luò jiāng lóu yuè
dàn
xuě diào bīng xián   shí zhǐ xiān xiān wēn gèng róu lín yīng shān liū   shēn fēng luò xián tóu huā àn shàng duì lán zhōu   āi xián qià chóu rén xiāo shòu lèi yíng móu   jiāng zhōu bié hòu
bái xuě yáng chūn   西 fēng duàn cháng huā zhāo yuè   zhōng wéi yǒu wéi niáng qián shēng chè rào wēi liáng   hòu shēng bìng zhì yín shàng yùn yōu yáng   xiǎo lóu yún lái wǎng
fèng pán kōng   niǎo yāo zhī wēn gèng róu qīng lián   hàn gōng fēi yàn jiù fēng liú mán cuī tuó pǐn liáng zhōu   zhè fēi chūn luó xiù jǐn chán tóu   liú láng cuò rèn fēng qián liǔ