霜天晓角

明代 王恭
女垣啼乌天已霜,玉龙一声愁断肠。商声凄凄羽声切,畸士孤臣皆惋伤。 玉门斥堠连沙漠,置酒军中少欢乐。铁面将军惨不骄,碧眼羌儿泪先落。 洛水萧条渭水头,随风悲壮五陵秋。可怜金粟骊山下,谁识千秋万古愁。 自从弃置江淮久,几处闻之应白首。暝色摧残陇上春,风光不度边城柳。 今宵纵酒歌别离,雪花著人寒不知。丽谯别后闻吹角,与君同此长相思。
yuán tiān shuāng   lóng shēng chóu duàn cháng shāng shēng shēng qiè   shì chén jiē wǎn shāng
mén chì hòu lián shā   zhì jiǔ jūn zhōng shǎo huān tiě miàn jiāng jūn cǎn jiāo   yǎn qiāng ér lèi xiān luò
luò shuǐ xiāo tiáo wèi shuǐ tóu   suí fēng bēi zhuàng líng qiū lián jīn shān xià   shuí shí qiān qiū wàn chóu
cóng zhì jiāng huái jiǔ   chù wén zhī yīng bái shǒu míng cuī cán lǒng shàng chūn   fēng guāng biān chéng liǔ
jīn xiāo zòng jiǔ bié   xuě huā zhù rén hán zhī qiáo bié hòu wén chuī jiǎo   jūn tóng cháng xiāng