霜叶飞 伯兄之戚已更岁矣,笏侄自粤归汴,由汴来蜀,泫然赋此

清代 周之琦
素冠衔涕,重相见,伤心尘面憔悴。去年轻趁片帆风,送箭波长逝。 甚浃月、珠江戾止。无端啼湿春鹃泪。但爱日庭前,且幸得、孤雏侍侧,馨膳聊慰。 追念妙墨渊云,香名早饮,共说平步千里。盛筵烧尾只须臾,奈镜蓉空萎。 叹寂寂乡园梦里,郊祁忍更论前事。听雁声、哀弦外,只影天涯,断魂谁倚。
guān xián   zhòng xiāng jiàn   shāng xīn chén miàn qiáo cuì nián qīng chèn piàn fān fēng   sòng jiàn cháng shì
shén jiā yuè zhū jiāng zhǐ duān shī 湿 chūn juān lèi dàn ài tíng qián   qiě xìng de chú shì   xīn shàn liáo wèi
zhuī niàn miào yuān yún   xiāng míng zǎo yǐn   gòng shuō píng qiān shèng yán shāo wěi zhǐ   nài jìng róng kōng wēi
tàn xiāng yuán mèng   jiāo rěn gèng lùn qián shì tīng yàn shēng āi xián wài   zhī yǐng tiān   duàn hún shuí