书高翰林绘闽峤归云送周扩泰还长乐

明代 王恭
一风东来吹海山,南云北云飞度关。北云毕竟从龙去,何意南云将鹤还。 云飞适与飘风遇,片片经天散仍聚。但见无心出岫閒,宁知变态为霖去。 周子辞天便拂衣,龙门解薜上金扉。吴钩入水疑双化,赵璧连城喜独归。 归来海上还耕钓,食稻安眠开口笑。白首谁同晚节高,黄山独契归云妙。 闻道龙门怅别深,为君双笔绘家林。秋天夜夜多归梦,应羡孤云还故岑。
fēng dōng lái chuī hǎi shān   nán yún běi yún fēi guān běi yún jìng cóng lóng   nán yún jiāng hái
yún fēi shì piāo fēng   piàn piàn jīng tiān sàn réng dàn jiàn xīn chū xiù xián   níng zhī biàn tài wèi lín
zhōu zi tiān biàn 便   lóng mén jiě shàng jīn fēi gōu shuǐ shuāng huà   zhào lián chéng guī
guī lái hǎi shàng hái gēng diào   shí dào ān mián kāi kǒu xiào bái shǒu shuí tóng wǎn jié gāo   huáng shān guī yún miào
wén dào lóng mén chàng bié shēn   wèi jūn shuāng huì jiā lín qiū tiān duō guī mèng   yīng xiàn yún hái cén