书怀寄黄任道满子权

宋代 王令
西风吹云空,晴日露高晒。 驽马无速骋,归客思远届。 长林剥霜红,远水漾寒派。 露虫悲自咽,风菊老犹介。 昔予来方春,焰焰树生态。 今归亦未几,马踏落叶坏。 时物固有然,盛衰信难概。 吁嗟为生劳,黾勉计无奈。 伊余有遐致,久此困俗械。 尝思摆绝去,自放出世外。 高怀乐天宽,远目斥人碍。 有田足晨昏,有圃具葅菜。 父母不待养,妻子固易赖。 世孰得丘山,亦孰失蒂芥。 人自能轻重,吾将守所爱。 六经老诚明,万古熟成败。 得时为醢盐,滋味和鼎鼐。 失犹有万世,令名自沽卖。 自视久已明,决不事谋蔡。 寄诗侑子觞,期子和而再。
西 fēng chuī yún kōng   qíng gāo shài  
chěng   guī yuǎn jiè  
cháng lín shuāng hóng   yuǎn shuǐ yàng hán pài  
chóng bēi yàn   fēng lǎo yóu jiè  
lái fāng chūn   yàn yàn shù shēng tài  
jīn guī wèi   luò huài  
shí yǒu rán   shèng shuāi xìn nán gài  
jiē wéi shēng láo   mǐn miǎn nài  
yǒu xiá zhì   jiǔ kùn xiè  
cháng bǎi jué   fàng chū shì wài  
gāo huái 怀 tiān kuān   yuǎn chì rén ài  
yǒu tián chén hūn   yǒu cài  
dài yǎng   lài  
shì shú qiū shān   shú shī jiè  
rén néng qīng zhòng   jiāng shǒu suǒ ài  
liù jīng lǎo chéng míng   wàn shú chéng bài  
de shí wèi hǎi yán   wèi dǐng nài  
shī yóu yǒu wàn shì   lìng míng mài  
shì jiǔ míng   jué shì móu cài  
shī yòu zi shāng   zi ér zài