水哀十首 其七
桑田秋尽海涯枯,花落香消事已徂。琴瑟清音从此绝,纲常大义望谁扶。
德宫身死空成恨,月老当初料也无。万丈赤绳今打断,桑田秋尽海涯枯。
sāng
桑
tián
田
qiū
秋
jǐn
尽
hǎi
海
yá
涯
kū
枯
,
huā
花
luò
落
xiāng
香
xiāo
消
shì
事
yǐ
已
cú
徂
qín
。
sè
琴
qīng
瑟
yīn
清
cóng
音
cǐ
从
jué
此
gāng
绝
,
cháng
纲
dà
常
yì
大
wàng
义
shuí
望
fú
谁
扶
。
dé
德
gōng
宫
shēn
身
sǐ
死
kōng
空
chéng
成
hèn
恨
,
yuè
月
lǎo
老
dāng
当
chū
初
liào
料
yě
也
wú
无
wàn
。
zhàng
万
chì
丈
shéng
赤
jīn
绳
dǎ
今
duàn
打
sāng
断
,
tián
桑
qiū
田
jǐn
秋
hǎi
尽
yá
海
kū
涯
枯
。