水龙吟

宋代 汪莘
当年翦彩垂髫,超然便欲为仙去。世间俗状,人心狡计,不堪同住。每坐空山,独临古涧,神闲意寓。想瀛洲鸡犬,蓬莱猿鹤,应怅望,门前路。 自昔侯王将相,几番成、落花飞絮。仰天醉眼,兴云妙手,年华迟暮。长揖烟尘,静朝日月,谁知幽素。正风清麟背,星垂海角,晓钟初寤。
dāng nián jiǎn cǎi chuí tiáo   chāo rán biàn 便 wèi xiān shì jiān zhuàng   rén xīn jiǎo   kān tóng zhù měi zuò kōng shān   lín jiàn   shén xián xiǎng yíng zhōu quǎn   péng lái yuán   yīng chàng wàng   mén qián
hòu wáng jiàng xiàng   fān chéng luò huā fēi yǎng tiān zuì yǎn   xīng yún miào shǒu   nián huá chí cháng yān chén   jìng cháo yuè   shéi zhī yōu zhèng fēng qīng lín bèi   xīng chuí hǎi jiǎo   xiǎo zhōng chū