水龙吟

宋代 蔡松年
九秋白玉盘高,夜来冷射银河水。好风清露,碧梧高竹,骎骎凉气。 女手香纤,一山黄菊,半青橙子。趁鹅儿新酒,篘云漉雪,一年好、君须记。 我走天东万里。笑归来、山川良是。沙鸥远浦,野麋丰草,唯便适意。 但愿当歌,月光常共,金樽摇曳。听穿云声里,惊人秀句,卷澄江醉。
jiǔ qiū bái pán gāo   lái lěng shè yín shuǐ hǎo fēng qīng   gāo zhú qīn   qīn liáng    
shǒu xiāng xiān   shān huáng   bàn qīng chéng zi chèn é ér xīn jiǔ chōu   yún xuě   nián hǎo jūn      
zǒu tiān dōng wàn xiào guī lái shān chuān liáng shì shā ōu yuǎn fēng   cǎo wéi biàn shì     便      
dàn yuàn dāng   yuè guāng cháng gòng   jīn zūn yáo tīng chuān yún 穿 shēng jīng   rén xiù juǎn   chéng jiāng zuì