水龙吟

宋代 蔡松年
水村秋入江场,梦惊万壑松风冷。中秋几日,银盘今夜,八分端正。 身似惊乌,半生飘荡,一枝难稳。夜漫漫只有,澄江霁月,应知我、倦游兴。 好在萧闲桂影。射五湖、高峰玉润。木犀宜月,生香浮动,玻璃吸尽。 准拟馀年,个中心赏,追随名胜。看年年玉笛,新传秀句,约嫦娥听。
shuǐ cūn qiū jiāng chǎng   mèng jīng wàn sōng fēng lěng zhōng qiū yín   pán jīn   fēn duān zhèng    
shēn shì jīng   bàn shēng piāo dàng   zhī nán wěn màn màn zhǐ yǒu chéng   jiāng yuè yīng   zhī juàn yóu xìng      
hǎo zài xiāo xián guì yǐng shè gāo fēng rùn xi yuè shēng xiāng   dòng   jìn        
zhǔn nián   zhōng xīn shǎng   zhuī suí míng shèng kàn nián nián xīn   chuán xiù yuē   cháng é tīng