水龙吟(春晚留别故人)

宋代 张炎
乱红飞已无多,艳游终是如今少。一番雨过,一番春减,催人渐老。倚槛调莺,卷帘收燕,故园空杳。奈关愁不住,悠悠万里,浑恰似、天涯草。 不拟相逢古道。才疑梦、又还惊觉。清风在柳,江摇白浪,舟行趁晓。遮莫重来,不如休去,怎堪怀抱。那知又、五柳门荒,曾听得、鹃啼了。
luàn hóng fēi duō   yàn yóu zhōng shì jīn shǎo fān guò   fān chūn jiǎn   cuī rén jiàn lǎo kǎn diào yīng   juàn lián shōu yàn   yuán kōng yǎo nài guān chóu zhù   yōu yōu wàn   hún qià tiān cǎo
xiāng féng dào cái mèng yòu hái jīng jué qīng fēng zài liǔ   jiāng yáo bái làng   zhōu xíng chèn xiǎo zhē chóng lái   xiū   zěn kān huái 怀 bào zhī yòu liǔ mén huāng   céng tīng juān le