水龙吟 次韵赋牡丹

元代 刘敏中
晓来露湿仙衣,盛开更比初开重。春风也惜,?然薄怒,不堪摇动。天上人间,我许唯有,司花会种。想年年京洛,红尘紫陌,都占断、繁华梦。醉里依稀有语,只清诗、可为光宠。有香万斛,从今准备,公来迎送。风雨难凭,彩云回首,总成无用。唤玉壶、留取一枝春在,作中庵供。
xiǎo lái shī 湿 xiān   shèng kāi gèng chū kāi zhòng chūn fēng rán     ? báo   kān yáo dòng tiān shàng rén jiān   wéi yǒu huā   huì zhǒng xiǎng nián nián jīng luò hóng chén   dōu zhàn duàn   fán huá mèng zuì yǒu zhǐ qīng shī wèi   guāng chǒng yǒu xiāng wàn cóng jīn zhǔn bèi gōng lái yíng   sòng fēng nán   píng cǎi yún huí shǒu zǒng chéng yòng   huàn liú   zhī chūn zài zuò zhōng ān gōng