水龙吟(丁未约诸叔父玩月,期而不至,时适台论)

宋代 李曾伯
举杯长揖常娥,高情怜我霜髯白。婆娑树底,老蟾何物,千秋一色。一镜高悬,肺肝洞烛,了无尘隔。任忆千万里,同然玉界,都不管、天南北。 老子萍蓬踪迹。对西风、几番行役。平生玩事,从头细数,山川历历。明月明年,知它何处,能如今夕。惜无人共我,登楼酹古,一笑横笛。
bēi cháng cháng é   gāo qíng lián shuāng rán bái suō shù   lǎo chán   qiān qiū jìng gāo xuán   fèi gān dòng zhú   liǎo chén rèn qiān wàn   tóng rán jiè   dōu guǎn tiān nán běi
lǎo zi píng péng zōng duì 西 fēng fān xíng píng shēng wán shì   cóng tóu shǔ   shān chuān míng yuè míng nián   zhī chǔ   néng jīn rén gòng   dēng lóu lèi   xiào héng