水龙吟 淮河舟中夜闻宫人琴声

宋代 汪元量
鼓鞞惊破霓裳,海棠亭北多风雨。歌阑酒罢,玉啼金泣,此行良苦。驼背模糊,马头奁匝,朝朝暮暮。自都门燕别,龙艘锦缆,空载得、春归去。 目断东南半壁,怅长淮、已非吾土。受降城下,草如霜白,凄凉酸楚。粉阵红围,夜深人静,谁宾谁主。对渔灯一点,羁愁一搦,谱琴中语。
bǐng jīng cháng   hǎi táng tíng běi duō fēng lán jiǔ   jīn   xíng liáng tuó bèi   tóu lián   zhāo zhāo dōu mén yàn bié   lóng sōu jǐn lǎn   kōng zài chūn guī
duàn dōng nán bàn   chàng cháng huái fēi shòu xiáng chéng xià   cǎo shuāng bái   liáng suān chǔ fěn zhèn hóng wéi   shēn rén jìng   shuí bīn shuí zhǔ duì dēng diǎn   chóu nuò   qín zhōng