水龙吟(上巳日出郊,呈知宗安抚、张参、观文汪相二首)

宋代 李纲
莫春清淑之初,赏心最乐惟修禊。兰亭序饮,泛觞流咏,萧然适意。旧弼宗英,文章贤牧,肯临坰外。向碧山深处,寻花问柳,有佳气、随旌旆。 寥落幽人寓止。借僧园、缭云萦水。栽花种竹,凿池开径,渊明岂愧。美景良辰,玉颜方老,欲留何计。对残红嫩绿,开怀笑语,且须同醉。
chūn qīng shū zhī chū   shǎng xīn zuì wéi xiū lán tíng yǐn   fàn shāng liú yǒng   xiāo rán shì jiù zōng yīng   wén zhāng xián   kěn lín jiōng wài xiàng shān shēn chù   xún huā wèn liǔ   yǒu jiā suí jīng pèi
liáo luò yōu rén zhǐ jiè sēng yuán liáo yún yíng shuǐ zāi huā zhǒng zhú   záo chí kāi jìng   yuān míng kuì měi jǐng liáng chén   yán fāng lǎo   liú duì cán hóng nèn 绿   kāi huái 怀 xiào   qiě tóng zuì