水龙吟 杨花,和章质夫韵

明代 陈霆
是谁断送春光,又柳絮、满空飞坠。长途飘泊,征衣轻薄,搅人离思。 梦熟罗厨,脸消花靥,镜惊尘闭。傍妆台点点,随风散乱,几番欲下还起。 灞水旧时行处。遍长条、雪花如缀。红芳竟老,绿阴成叠,寸心愁碎。 晓雨初晴,半归泥土,半随流水。卷珠帘、尽日留春不住,洒东风泪。
shì shuí duàn sòng chūn guāng   yòu liǔ mǎn kōng fēi zhuì cháng piāo zhēng   qīng jiǎo rén        
mèng shú luó chú   liǎn xiāo huā   jìng jīng chén bàng zhuāng tái diǎn diǎn suí   fēng sǎn luàn   fān xià hái    
shuǐ jiù shí háng chù biàn cháng tiáo xuě huā zhuì hóng fāng jìng lǎo yīn chéng   dié 绿 cùn xīn chóu   suì        
xiǎo chū qíng   bàn guī   bàn suí liú shuǐ juǎn zhū lián jìn liú chūn zhù dōng   fēng lèi