水龙吟 用丁宏庵韵

清代 厉鹗
客怀偏恨秋阴,故遮一半阑干影。蛬欺人独,鹊欺书滞,何曾惯听。 叠叠吴云,迢迢楚水,悠悠醒枕。漫寻思那日,门前银浦,不抵似、关山永。 凝立风帘露井。可能拌、参差簧冷。飘零愁发,萧条长铗,无言自领。 楼月斜初,篝烟清后,旧家标韵。又新凉陡起,添衣时候,作西窗暝。
huái 怀 piān hèn qiū yīn   zhē bàn lán gān yǐng qióng rén   què shū zhì   zēng guàn tīng
dié dié yún   tiáo tiáo chǔ shuǐ   yōu yōu xǐng zhěn màn xín   mén qián yín   shì guān shān yǒng
níng fēng lián jǐng néng bàn cēn huáng lěng piāo líng chóu   xiāo tiáo cháng jiá   yán lǐng
lóu yuè xié chū   gōu yān qīng hòu   jiù jiā biāo yùn yòu xīn liáng dǒu   tiān shí hou   zuò 西 chuāng míng