水龙吟 中秋和人韵

元代 王旭
西风万卷堂空,卧听箫鼓谁家宴。多情惟有,碧霄明月,肯来相见。因记当年,南楼老子,座前宾满。把清谈当却,弹丝吹管。谁更问,霓裳按。梦里仙游惊断。怅天涯、故人难面。空留玉斧,修轮斫桂,又成衰晚。水调歌残,壮心都付,一声长叹。对清光不寐,呼儿取酒,不妨重暧。
西 fēng wàn juàn táng kōng   tīng xiāo shuí jiā yàn duō qíng wéi yǒu   xiāo míng yuè   kěn lái xiāng jiàn yīn dāng nián   nán lóu lǎo zi   zuò qián bīn mǎn qīng tán dāng què   tán chuī guǎn shuí gèng wèn   cháng àn mèng xiān yóu jīng duàn chàng tiān rén nán miàn kōng liú   xiū lún zhuó guì   yòu chéng shuāi wǎn shuǐ diào cán   zhuàng xīn dōu   shēng cháng tàn duì qīng guāng mèi   ér jiǔ   fáng zhòng ài