述行言情诗 其一

明代 祝允明
昔受皇灵命,结此轩奇姿。一从辞铏璞,雅负遂参差。 英光没腾越,皓素变为缁。兹辰起遥想,椎凿倘还施。 但恐时日促,璋琥竟无期。乃知万物贵,治琢当及时。
shòu huáng líng mìng   jié xuān 姿 cóng xíng   suì cēn    
yīng guāng méi téng yuè   hào biàn wéi chén yáo xiǎng zhuī   záo tǎng hái shī    
dàn kǒng shí   zhāng jìng nǎi zhī wàn guì zhì   zhuó dāng shí