疏影·黄昏片月

宋代 张俨
黄昏片月。似碎阴满地,还更清绝。枝北枝南,疑有疑无,几度背灯难折。依稀倩女离魂处,缓步出、前村时节。看夜深、竹外横斜,应妒过云明灭。窥镜蛾眉淡抹。为容不在貌,独抱孤洁。莫是花光,描取春痕,不怕丽谯吹彻。还惊海上然犀去,照水底、珊瑚如活。做弄得、酒醒天寒,空对一庭香雪。
huáng hūn piàn yuè shì suì yīn mǎn   hái gèng qīng jué zhī běi zhī nán   yǒu   bèi dēng nán shé qiàn hún chù   huǎn chū qián cūn shí jié kàn shēn zhú wài héng xié   yīng guò yún míng miè kuī jìng é méi dàn wéi róng zài mào   bào jié shì huā guāng   miáo chūn hén   qiáo chuī chè hái jīng hǎi shàng rán   zhào shuǐ shān huó zuò nòng jiǔ xǐng tiān hán   kōng duì tíng xiāng xuě