送高仁卿还湖州

元代 赵孟頫
昔年东吴望幽燕,长路北走如登天。捉来官府竟何补,还望故乡心惘然。 江南冬暖花乱发,朔方苦寒气又偏。木皮三寸冰六尺,面颊欲裂冻折弦。 卢沟强弩射不过,骑马径度不用船。宦游远客非所习,狐貉不具绨袍穿。 京师宜富不宜薄,青衫骏马争腾骞。南邻吹笙厌粱肉,北里鼓瑟罗姝妍。 凄凉朝士有何意,瘦童羸骑鸡鸣前。太仓粟陈未易籴,中都俸薄难裹缠。 尔来方士颇向用,读书不若烧丹铅。故人闻之应见笑,如此不归殊可怜。 长林丰草我所爱,羁靮未脱无由缘。高侯远来肯顾我,裹茗抱被来同眠。 青灯耿耿照土屋,白酒薄薄无荤膻。破愁为笑出软语,寄书妻孥无一钱。 江湖浩渺足春水,凫雁灭没横秋烟。何当乞身归故里,图书堆里消残年。
nián dōng wàng yōu yàn   cháng běi zǒu dēng tiān zhuō lái guān jìng   hái wàng xiāng xīn wǎng rán
jiāng nán dōng nuǎn huā luàn   shuò fāng hán yòu piān sān cùn bīng liù chǐ   miàn jiá liè dòng zhé xián
gōu qiáng shè guò   jìng yòng chuán huàn yóu yuǎn fēi suǒ   páo chuān 穿
jīng shī báo   qīng shān jùn zhēng téng qiān nán lín chuī shēng yàn liáng ròu   běi luó shū yán
liáng cháo shì yǒu   shòu tóng léi míng qián tài cāng chén wèi   zhōng dōu fèng báo nán guǒ chán
ěr lái fāng shì xiàng yòng   shū ruò shāo dān qiān rén wén zhī yīng jiàn xiào   guī shū lián
cháng lín fēng cǎo suǒ ài   wèi tuō yóu yuán gāo hóu yuǎn lái kěn   guǒ míng bào bèi lái tóng mián
qīng dēng gěng gěng zhào   bái jiǔ báo báo hūn shān chóu wéi xiào chū ruǎn   shū qián
jiāng hào miǎo chūn shuǐ   yàn miè héng qiū yān dāng shēn guī   shū duī xiāo cán nián