送管养正长歌

宋代 王之道
饯别宜有酒,我无一杯潄君口。 送行当以赆,我无一物藉我手。 与君意气真相知,君尝谓予可言诗。 独有诗句堪送别,欲赋复止空嗟咨。 送君胡为三叹息,文酒从今失三益。 干戈日寻雅道衰,吾徒一别真可惜。 问君四海无家归,飘然此去将何之。 答云南阳善城守,屡以孤垒攘重围。 我今欲往诚有以,主帅好贤同邑里。 辎车傥许载病翁,长策犹能靖多垒。 骐骥君看伏枥姿,发虽种种心不衰。 胸中之奇老未吐,忍死山谷甘寒饥。 君不见元龙豪气真磊落,卧见许生自旁若。 时危康济乃丈夫,问舍求田匪余乐。 又不见越石夜半闻鸡鸣,披衣起舞贺友生。 风尘澒洞四海乱,英雄攘臂收功名。 古人相期盖如此,岂效世间儿女子。 出门惘惘色可怜,君亦为之殊可鄙。 壮君此语胆忽张,群忧散尽增激昂。 西风猎猎天落霜,千山凋林松桧苍。 寒菊始花黄且香,高空无云老鵰翔。 登山临水秋兴长,行人欲行送者伤。 我独不复伤,知君壮志殊未央。 为君援笔写长句,一洗古今离别肠。
jiàn bié yǒu jiǔ   bēi shù jūn kǒu  
sòng háng dāng jìn   shǒu  
jūn zhēn xiàng zhī   jūn cháng wèi yán shī  
yǒu shī kān sòng bié   zhǐ kōng jiē  
sòng jūn wéi sān tàn   wén jiǔ cóng jīn shī sān  
gān xún dào shuāi   bié zhēn  
wèn jūn hǎi jiā guī   piāo rán jiāng zhī  
yún nán yáng shàn chéng shǒu   lěi rǎng chóng wéi  
jīn wǎng chéng yǒu   zhǔ shuài hǎo xián tóng  
chē tǎng zài bìng wēng   cháng yóu néng jìng duō lěi  
jūn kàn 姿   suī zhǒng zhǒng xīn shuāi  
xiōng zhōng zhī lǎo wèi   rěn shān gān hán  
jūn jiàn yuán lóng háo zhēn lěi luò   jiàn shēng páng ruò  
shí wēi kāng nǎi zhàng   wèn shě qiú tián fěi  
yòu jiàn yuè shí bàn wén míng   yǒu shēng  
fēng chén hòng dòng hǎi luàn   yīng xióng rǎng shōu gōng míng  
rén xiàng gài   xiào shì jiān ér  
chū mén wǎng wǎng lián   jūn wèi zhī shū  
zhuàng jūn dǎn zhāng   qún yōu sàn jìn zēng áng  
西 fēng liè liè tiān luò shuāng   qiān shān diāo lín sōng guì cāng  
hán shǐ huā huáng qiě xiāng   gāo kōng yún lǎo diāo xiáng  
dēng shān lín shuǐ qiū xīng cháng   xíng rén xíng sòng zhě shāng  
shāng   zhī jūn zhuàng zhì shū wèi yāng  
wèi jūn yuán xiě cháng   jīn bié cháng