送韩三子华还家

宋代 苏舜钦
人在天壤间,共为气躯逐。岁月自崩奔,冉冉若转毂。 荣乐随云烟,凋零共草木。亨屯固常物,达者安可速。 奈何此躯骸,未免混世俗。前年奔大凶,况复堕手足。 零丁旅山阳,逐熟聚衰族。相逢眼尽白,闭户甘退缩。 左丞镇景亳,相去路重复。数遣令子来,十里吊荼毒。 子华勇此行,东下甚匍匐。入门未及言,相向且恸哭。 嗟我颜色枯,须苍鬓又秃。相别始踰年,世事何反覆。 晤言出世表,但觉白日速。勘书春雨静,煮药夜火续。 襟怀两澄澹,炯炯抱明玉。时苦外物喧,又嗟别期促。 和风送归帆,盎动淮气绿。早寄别后篇,微吟慰孤独。
rén zài tiān rǎng jiān   gòng wéi zhú suì yuè bēng bēn   rǎn rǎn ruò zhuǎn
róng suí yún yān   diāo líng gòng cǎo hēng tún cháng   zhě ān
nài hái   wèi miǎn hùn shì qián nián bēn xiōng   kuàng duò shǒu
líng dīng shān yáng   zhú shú shuāi xiāng féng yǎn jǐn bái   gān tuì 退 suō
zuǒ chéng zhèn jǐng   xiāng chóng shù qiǎn lìng lái   shí diào
zi huá yǒng xíng   dōng xià shén mén wèi yán   xiāng xiàng qiě tòng
jiē yán   cāng bìn yòu xiāng bié shǐ nián   shì shì fǎn
yán chū shì biǎo   dàn jué bái kān shū chūn jìng   zhǔ yào huǒ
jīn huái 怀 liǎng chéng dàn   jiǒng jiǒng bào míng shí wài xuān   yòu jiē bié
fēng sòng guī fān   àng dòng huái 绿 zǎo bié hòu piān   wēi yín wèi