送李冀州诗

宋代 苏舜钦
眼如坚冰腼河月,气劲倢鹘横清秋。不为膏粱所汩没,直与忠义相沈浮。 干戈未定民力屈,此行正解天子忧。男儿胜衣志四海,实耻坐得万户侯。 旆旌明灭朔野阔,笳鼓凄断边风愁。孤云南飞莫回首,下有慈亲双泪眸。 自古忠孝不两立,功名及时乃可收。众人刮目看能事,著鞭无为儒生羞。
yǎn jiān bīng miǎn yuè   jìn jié héng qīng qiū wéi gāo liáng suǒ   zhí zhōng xiāng shěn
gān wèi dìng mín   xíng zhèng jiě tiān yōu nán ér shèng zhì hǎi   shí chǐ zuò wàn hòu
pèi jīng míng miè shuò kuò   jiā duàn biān fēng chóu yún nán fēi huí shǒu   xià yǒu qīn shuāng lèi móu
zhōng xiào liǎng   gōng míng shí nǎi shōu zhòng rén guā kàn néng shì   zhù biān wéi shēng xiū