诵卢方伯独居手简

明代 庞尚鹏
玄鹤鸣风林,思君独居乐。空庭无杂宾,揽书临高阁。 心閒世亦轻,浮云任飘泊。嗟予日纷纷,良苦不自觉。 从今学逃禅,尘心尽摧剥。避世金马门,堪笑东方朔。
xuán míng fēng lín   jūn kōng tíng bīn   lǎn shū lín gāo
xīn xián shì qīng   yún rèn piāo jiē fēn fēn   liáng jué
cóng jīn xué táo chán   chén xīn jǐn cuī shì jīn mén   kān xiào dōng fāng shuò