送清散游太白山

唐代 无可
卷经归太白,蹑藓别萝龛。若履浮云上,须看积翠南。 倚身松入汉,瞑目月离潭。此境堪长往,尘中事可谙。
juǎn jīng guī tài bái   niè xiǎn bié luó kān ruò yún shàng   kàn cuì nán
shēn sōng hàn   míng yuè tán jìng kān cháng wǎng   chén zhōng shì ān