送綦毋秘书弃官还江东

唐代 王维
明时久不达,弃置与君同。天命无怨色,人生有素风。 念君拂衣去,四海将安穷。秋天万里净,日暮澄江空。 清夜何悠悠,扣舷明月中。和光鱼鸟际,澹尔蒹葭丛。 无庸客昭世,衰鬓日如蓬。顽疏暗人事,僻陋远天聪。 微物纵可采,其谁为至公。余亦从此去,归耕为老农。
míng shí jiǔ   zhì jūn tóng tiān mìng yuàn   rén shēng yǒu fēng
niàn jūn   hǎi jiāng ān qióng qiū tiān wàn jìng   chéng jiāng kōng
qīng yōu yōu   kòu xián míng yuè zhōng guāng niǎo   dàn ěr jiān jiā cóng
yōng zhāo shì   shuāi bìn péng wán shū àn rén shì   lòu yuǎn tiān cōng
wēi zòng cǎi   shuí wèi zhì gōng cóng   guī gēng wèi lǎo nóng