送人还镇阳

宋代 耶律铸
云黯惨,风浩荡,故里风光空想像。寒馀三月索貂裘,冻崖冰雪三千丈。 天淡淡,路茫茫,送君万里还镇阳。杨花点点山城雪,啼鸟一声春昼长。 多离别,少歌笑,功名催促行人老。玉箫吹断碧云寒,梨花寒食空过了。 君不见洛阳楼观今芜荒,梧桐叶落秋风凉,寒波寂寂山苍苍。
yún àn cǎn   fēng hào dàng   fēng guāng kōng xiǎng xiàng hán sān yuè suǒ diāo qiú   dòng bīng xuě sān qiān zhàng
tiān dàn dàn   máng máng   sòng jūn wàn hái zhèn yáng yáng huā diǎn diǎn shān chéng xuě   niǎo shēng chūn zhòu zhǎng
duō bié   shǎo xiào   gōng míng cuī xíng rén lǎo xiāo chuī duàn yún hán   huā hán shí kōng guò le
jūn jiàn luò yáng lóu guàn jīn huāng   tóng luò qiū fēng liáng   hán shān cāng cāng