送人之姑苏

宋代 吴惟信
鹤唳空山晓,凝情畏别离。且知君返日,正是我行时。 花月吴城梦,松风竺寺时。暮云空自隔,初不隔相思。
kōng shān xiǎo   níng qíng wèi bié qiě zhī jūn fǎn zhèng   shì xíng shí    
huā yuè chéng mèng   sōng fēng zhú shí yún kōng chū   xiāng