嵩山十志十首。幂翠庭

唐代 卢鸿一
幂翠庭者,盖崖巘积阴,林萝沓翠,其上绵幂,其下深湛。 可以王神,可以冥道矣。及喧者游之,则酣谑永日, 汩清薄厚。词曰: 青崖阴兮月涧曲,重幽叠邃兮隐沦躅。 草树绵幂兮翠蒙茏,当其无兮庭在中。 当无有用兮幂翠庭,神可谷兮道可冥。 有幽人兮张素琴,皇徽兮绿水阴,德之愔兮澹多心。
cuì tíng zhě   gài yǎn yīn   lín luó cuì   shàng mián   xià shēn zhàn
wáng shén   míng dào xuān zhě yóu zhī   hān xuè yǒng  
qīng hòu yuē  
qīng yīn yuè jiàn   zhòng yōu dié suì yǐn lún zhú
cǎo shù mián cuì méng lóng   dāng tíng zài zhōng
dāng yǒu yòng cuì tíng   shén dào míng
yǒu yōu rén zhāng qín   huáng huī 绿 shuǐ yīn   zhī yīn dàn duō xīn