送王炼师归嵩岳

唐代 栖白
飘然绿毛节,杳去洛城端。隔水见秋岳,兼霜扫石坛。 一溪松色古,半夜鹤声寒。迥与人寰别,劳生不可观。
piāo rán 绿 máo jié   yǎo luò chéng duān shuǐ jiàn qiū yuè   jiān shuāng sǎo shí tán
sōng   bàn shēng hán jiǒng rén huán bié   láo shēng guān