送惟乾二首 其一

明代 王守仁
独见长年思避地,相从千里欲移家。惭予岂有万间庇?借尔刚馀一席沙。 古洞幽期攀桂树,春溪归路问桃花。故人劳念还相慰,回雁新秋寄彩霞。
jiàn cháng nián   xiāng cóng qiān jiā cán yǒu wàn jiān jiè   ěr gāng shā    
dòng yōu pān guì shù   chūn guī wèn táo huā rén láo niàn hái xiāng wèi huí   yàn xīn qiū cǎi xiá