送魏汝士宣德
隔江为宰便庭帏,归去青霄结主知。租赋宽平民共乐,文书清简吏常饥。
始终不变温如玉,离别相怜醉似泥。上国故人应问我,为言耕钓老明时。
gé
隔
jiāng
江
wèi
为
zǎi
宰
biàn
便
tíng
庭
wéi
帏
,
guī
归
qù
去
qīng
青
xiāo
霄
jié
结
zhǔ
主
zhī
知
zū
。
fù
租
kuān
赋
píng
宽
mín
平
gòng
民
lè
共
wén
乐
,
shū
文
qīng
书
jiǎn
清
lì
简
cháng
吏
jī
常
饥
。
shǐ
始
zhōng
终
bù
不
biàn
变
wēn
温
rú
如
yù
玉
,
lí
离
bié
别
xiāng
相
lián
怜
zuì
醉
shì
似
ní
泥
shàng
。
guó
上
gù
国
rén
故
yīng
人
wèn
应
wǒ
问
wéi
我
,
yán
为
gēng
言
diào
耕
lǎo
钓
míng
老
shí
明
时
。