嵩阳雨夕怀王昊庐侍读

清代 施闰章
登封城郭嵩之阳,崒嵂青冥云锦张。重云三日雨如霰,满耳虫声秋叶黄。 此时独坐生白发,忽忆美人邈金阙。开尊永画坐论文,卷幔清宵同对月。 长安车马无时休,临歧执手重淹留。浩歌早识名山兴,瑶华送我寻嵩丘。 一生当著几两屐,放眼一步成十洲。看君亦有向平意,望远那免张衡愁。 玉女窗,捣衣石,来朝新霁凌绝壁,与谁共作峰头客。
dēng fēng chéng guō sōng zhī yáng   qīng míng yún jǐn zhāng zhòng yún sān xiàn   mǎn ěr chóng shēng qiū huáng
shí zuò shēng bái   měi rén miǎo jīn què kāi zūn yǒng huà zuò lùn wén   juǎn màn qīng xiāo tóng duì yuè
cháng ān chē shí xiū   lín zhí shǒu zhòng yān liú hào zǎo shí míng shān xīng   yáo huá sòng xún sōng qiū
shēng dāng zhù liǎng   fàng yǎn chéng shí zhōu kàn jūn yǒu xiàng píng   wàng yuǎn miǎn zhāng héng chóu
chuāng   dǎo shí   lái zhāo xīn líng jué   shuí gòng zuò fēng tóu