送杨子阳南还

宋代 耶律铸
鞭催瘦马出龙庭,白酒一杯送子行。山头积雪寒皎洁,风物凄凄伤别情。 穷庐冰凘结吟砚,行人欲去愁展转。功名入手头未白,世态浮云几千变。 何如有酒且高歌,百岁风光如过电,人生几度春风面。
biān cuī shòu chū lóng tíng   bái jiǔ bēi sòng zi xíng shān tóu xuě hán jiǎo jié   fēng shāng bié qíng
qióng bīng jié yín yàn   xíng rén chóu zhǎn zhuǎn gōng míng shǒu tóu wèi bái   shì tài yún qiān biàn
yǒu jiǔ qiě gāo   bǎi suì fēng guāng guò diàn   rén shēng chūn fēng miàn