送姚深之

宋代 李新
急向空花认此向,厝因宦学苦伤贫。 迟迟海果未成子,忽忽荷衣看作尘。 玉有细疵那觉病,谷无雌虎自生春。 还家少鼓男儿气,尘尾驱牛笑煞人。
xiàng kōng huā rèn xiàng   cuò yīn huàn xué shāng pín  
chí chí hǎi guǒ wèi chéng zi   kàn zuò chén  
yǒu jué bìng   shēng chūn  
huán jiā shǎo nán ér   chén wěi niú xiào shā rén