送钟员外(赋松)

唐代 谢仲宣
送人多折柳,唯我独吟松。若保岁寒在,何妨霜雪重。 森梢逢静境,廓落见孤峰。还似君高节,亭亭鲜继踪。
sòng rén duō zhé liǔ   wéi yín sōng ruò bǎo suì hán zài   fáng shuāng xuě zhòng
sēn shāo féng jìng jìng   kuò luò jiàn fēng hái shì jūn gāo jié   tíng tíng xiān zōng