苏幕遮·帘内美人
锦为天,花成洞。堂掩珠帘,帘内香风送。青鸟远飞音孰弄。
不见人儿,但见鞋头凤。
水波深,湘云重。一面无缘,敢作探春梦。蓦地银钩声一鬨。
乳燕斜穿,却把人来哄。
jǐn
锦
wèi
为
tiān
天
,
huā
花
chéng
成
dòng
洞
táng
。
yǎn
堂
zhū
掩
lián
珠
lián
帘
,
nèi
帘
xiāng
内
fēng
香
sòng
风
qīng
送
niǎo
。
yuǎn
青
fēi
鸟
yīn
远
shú
飞
nòng
音
孰
弄
。
bú
不
jiàn
见
rén
人
er
儿
,
dàn
但
jiàn
见
xié
鞋
tóu
头
fèng
凤
。
shuǐ
水
bō
波
shēn
深
,
xiāng
湘
yún
云
zhòng
重
yí
。
miàn
一
wú
面
yuán
无
gǎn
缘
,
zuò
敢
tàn
作
chūn
探
mèng
春
mò
梦
dì
。
yín
蓦
gōu
地
shēng
银
yī
钩
hòng
声
一
鬨
。
rǔ
乳
yàn
燕
xié
斜
chuān
穿
,
què
却
bǎ
把
rén
人
lái
来
hǒng
哄
。