所思

宋代 王庭
所思竟惆怅,夜寒风雪深。嗟君重离隔,感此孤旷心。 将以路云远,幽梦能见寻。翩然发清兴,为我弹鸣琴。 柴门宛如昔,相送在南林。共言别来意,日暮愁邻砧。
suǒ jìng chóu chàng   hán fēng xuě shēn jiē jūn zhòng gǎn   kuàng xīn    
jiāng yún yuǎn   yōu mèng néng jiàn xún piān rán qīng xīng wèi   dàn míng qín    
chái mén wǎn   xiāng sòng zài nán lín gòng yán bié lái   chóu lín zhēn