太常引

宋代 韩玉
荒山连水水连天。忆曾上、桂江船。风雨过吴川。又却在、潇湘岸边。 不堪追念,浪萍踪迹,虚度夜如年。风外晓钟传。尚独对、残灯未眠。
huāng shān lián shuǐ shuǐ lián tiān céng shàng guì jiāng chuán fēng guò chuān yòu què zài xiāo xiāng àn biān
kān zhuī niàn   làng píng zōng   nián fēng wài xiǎo zhōng chuán shàng duì cán dēng wèi mián